CUỘC CHƠI CHƯA KẾT THÚC

CUỘC CHƠI CHƯA KẾT THÚC

“Bạn là người có:

- Kỹ năng làm việc nhóm tốt?
- Kỹ năng quản lý thời gian hiệu quả? 
- Kỹ năng tổ chức tuyệt vời?
- Kỹ năng lãnh đạo suất sắc ?
- Kỹ năng giải quyết xung đột không phải bàn?

Rất có thể, đó lại một sai lầm đáng tiếc nữa của Bạn…”

Vâng dù không muốn, nhưng rất tiếc, đó lại là một sự thật mà chính tôi và khá nhiều thành viên MH phải đối mặt trong chuyến đi “Cùng MH học qua trải nghiệm” tại Trung tâm IOGT Thứ 7 vừa rồi.

TỪ CÚ VẤP ĐẦU TIÊN TRONG NHẬN THỨC…

Vượt qua quãng đường gần 40km từ trung tâm Hà Nội, qua vài khúc ngoặt lên dốc, chúng tôi đã có mặt tại địa điểm huấn luyện nằm trên quả đồi thuộc huyện Sóc Sơn.

Đoàn chúng tôi đến chậm gần 1 tiếng so với giờ đã hẹn. Đón chúng tôi tại hội trường chính, cô Hảo – Giám đốc Trung tâm và các huấn luyện viên bắt đầu ngay vào khóa đào tạo.

Bài tập nhỏ đầu tiên là về nhận diện tính cách thông qua 4 hình vẽ trên bảng nhằm tạo ra sự hứng khởi cho các thành viên. Trong bài tập này, hình như không có ai hợp tuýp người vừa thông minh vừa làm việc chăm chỉ (hình vuông), trong khi có đến 9 thành viên thích Enjoy life (hình tròn), 4 người thì thích tính sáng tạo, luôn mơ đến việc gì mới (chữ Z) và chỉ có 3 người là có thôi thúc trở thành lãnh đạo (thích hình tam giác) mà thôi.

Đến bài tập tiếp theo, bài tập về GIAO TIẾP. Mỗi thành viên tham gia được yêu cầu vẽ chân dung của bình bằng…tay trái. Với yêu cầu không ghi tên, mỗi bức họa bất kỳ phải được từng thành viên tìm ra chủ nhân của nó. Và trong thời gian ấn định 3’ ngắn ngủi, mỗi chúng tôi phải vừa tìm hiểu thông tin người khác, vừa chia sẻ thông tin của chính mình. Đó là tính cách, điểm mạnh, điểm yếu cũng như một trải nghiệm thành công hay thất bại sâu sắc nhất của mình về lãnh đạo.

Điều đặc biệt hơn cả là mỗi thành viên có nhiệm vụ phải giới thiệu chân dung người mình biết với tư cách là người lãnh đạo giới thiệu thành viên mới đến với tập thể doanh nghiệp mình.

Phải nói rằng, đây là một bài tập mới lạ với tất cả chúng tôi. Mọi người tranh luận, đưa ra ý kiến rất ‘sung’ trước phần tổng kết ý nghĩa bài tập của huấn luyện viên. Nhiều bài tập về kỹ năng mềm đã được đúc rút từ chính ý nghĩa sâu xa của một bài tập tưởng chừng như đơn giản này. 

Đó là: vượt qua chính mình với những thói quen cố hữu (vẽ bằng tay trái), rèn luyện óc phán đoán, suy luận nhanh (tìm người trong chân dung), vận dụng kỹ năng tìm hiểu, đánh giá nhân sự cũng như kỹ năng giao tiếp, trình bày của người lãnh đạo trước tập thể…

Và “Phá bốt địch”, bài tập cuối cùng vào buổi sáng mới thực sự là một thử thách với cả 3 đội chơi.

Thử tưởng tượng bạn là thành viên của đội trinh sát có nhiệm vụ phải đánh lô cốt địch. Con đường duy nhất bạn phải đi với rất nhiều mìn lá, mìn mỏ vịt và chướng ngại vật như hàng rào, tường cao, hào sâu. 

Bạn có 15 vật dụng cho trước và phải sắp xếp chúng theo thứ tự cần thiết để có thể tiếp cận mục tiêu mà không bị phát hiện và sống sót.

Đầu tiên, bạn có nhiệm vụ phải sắp xếp các vật dụng này theo thứ tự ưu tiên từ 1 đến 15.
Tiếp theo, bạn được ghép vào một nhóm theo thứ tự ngẫu nhiên. Nhóm của bạn phải thảo luận và thống nhất ý kiến về thứ tự sắp xếp đó trong thời gian giới hạn 7’. Và cuối cùng, bạn được yêu cầu tính điểm chênh lệch giữa con số của bạn và con số của cả nhóm.

Số điểm của từng thành viên trong nhóm lần lượt được ghi lên bảng với sự hồi hộp của các đội. Sau đó, là sự trình bày rất hăng hái của các đội trưởng nhằm bảo vệ quan điểm của đội mình và áp đảo đối phương.

Và một bất ngờ thú vị đã xảy ra.

Không có một đáp án nào được đưa ra. Không có có đội nào được cho là chiến thắng. Điểm số thực sự không phải là thước đo quan trọng trong cuộc chơi này !

Quan trọng nhất đó là, mục tiêu và chiến lược của bạn là gì? Nó có phù hợp với tập thể hay không ? Nếu không, bạn làm cách nào để bảo vệ chúng? Cách thức bạn làm việc nhóm sao cho hiệu quả? Bạn phải thuyết phục cũng như giải quyết những xung đột, bất đồng với người khác như thế nào ?...

…ĐẾN NHỮNG BƯỚC TRƯỢT CỦA SỰ CHỦ QUAN

Mở màn cho chương trình buổi chiều với những bài tập ngoài trời là trò “Nắm tay bước qua những con số”. Cả hai đội chơi đều thất bại sau nhiều lần thử. Tay trong tay, không được đứt đoạn, bạn được yêu cầu bước lần lượt qua những ô số từ 1 đến 13. Những ô số này được sắp xếp có chủ ý trên mặt sân. Đoàn kết trong tập thể là quan trọng nhưng trong trường hợp này, bạn chỉ thành công khi biết bỏ qua “cái tôi” của chính mình.

Tại sao bạn không dám hạ thấp một chút để cho người khác bước qua, dù đó có thể chỉ là cánh tay của bạn? 

Bạn Nhung Yuki, một thành viên trong nhóm 2 đã nhận ra được điều đó. Bạn đã cúi người. Nhưng không, cuối cùng, bạn lại đứng lên. Cuộc chơi đã thất bại bởi cái tôi đã chiến thắng.

Bạn tưởng rằng, bạn đã kịp nhận ra để sửa chữa lỗi lầm? Câu trả lời là KHÔNG.

Vòng tròn và những ô số trong bài tập tiếp theo là một minh chứng cụ thể...


Tất cả nhao nhao. Có quá nhiều phương án được đưa ra, chẳng ai muốn nghe ai. Sự hỗn loạn trong một tổ chức thiếu người lãnh đạo giỏi?

Và thật tuyệt vời. Che Chơn đã lên tiếng.

Lần thứ nhất, 48’’ và kết quả đó là ‘như một cụ già 105 tuổi thực hiện” theo lời nhận xét của huấn luyện viên.

Một chút ngượng ngùng. Tranh luận. Phân công nhiệm vụ, ai làm việc nấy. Không ai thay ai kể cả tiếng hô “1, 2, 3” sau khi từng ô số được những bàn chân nhanh chóng chạm đến và vọt qua.

Nhưng kết quả lần 2 với 32” cũng chỉ tương đương “cụ già 65” !

BẠN ĐỦ SỨC NHẬN RA SAI LẦM?

Thách thức được đẩy đến cao trào cho đội chơi. Tiếp tục hợp lý hóa quy trình. Quyết liệt bằng cả con tim và khối óc. 

“Tập trung quan sát. Di chuyển gần nhất về ô số của mình. Hô thật to khi chạm số. Di chuyển ngay về ô số tiếp theo”.

Và 26” là kết quả lần 3. Liệu có được kết quả tốt hơn không?

Có thể lắm chứ, nếu như nhiệm vụ được phân công tốt hơn. Chẳng hạn bạn nào nhanh chân thì giao ô số xa, bạn nào chậm hơn thì giao ô số gần và các bạn tập trung hơn thực hiện nghiêm túc theo mệnh lệnh của người chỉ huy. 

Nhưng quan trọng là, sau lần thứ 3, với những chiến thuật và kinh nghiệm đúc rút được sau thất bại, các bạn đã là chính mình. Tất cả đã là của BẠN !

“5 hình vuông giống nhau” là một bài tập thử thách tiếp theo về kỹ năng làm việc nhóm, kỹ năng quan sát và đương đầu với khó khăn.

Mỗi đội, 2 người trong một vòng tròn với những mảnh ghép có hình thù khác nhau. Làm sao để 5 đội có thể ghép thành 5 hình vuông bằng nhau trong một thời gian ấn định?

Khó nhất ở bài tập này là bạn bị lấy mất vũ khí giao tiếp. Bạn và nhóm không được dùng ngôn ngữ, chỉ được phép dùng khẩu hình để giao tiếp. Bạn cũng không thể tự lấy những mảnh ghép còn thiếu về cho đội mình, trừ khi họ chủ động cho bạn.

Quả thực là áp lực. Ngôn ngữ cử chỉ và khẩu hình không thể giải quyết được cũng như không thể thay thế vấn đề giao tiếp theo cách thông thường trong nội nhóm cũng như giữa các nhóm.

Không biết rõ mình muốn gì cũng như không hiểu rõ nhu cầu của người khác thực sự là một đánh đố trong tình huống này.

Luống cuống. Hàng loạt mảnh ghép được các đội ném qua ném lại cho nhau. Không ghép được. Bức xúc. Lại ném.

Và sự kiên trì đã có kết quả. Hình vuông đầu tiên xuất hiện. Rồi hình thứ 2, thứ 3. 
Nhưng sao thế này? Tôi không thể tin được vào mắt mình. Hình thứ 3 có kích thước nhỏ hơn hình 1 và 2! Sửa thế nào đây?

Đội trưởng Che Chơn, người có tinh thần thép cũng tỏ ra bàng hoàng, lúng túng đo đi đo lại. 

Nhưng ‘đau khổ’ nhất là hình vuông 4 và 5 mãi không thấy lộ diện. Lại ‘ném qua, ném lại’ những khó khăn, thách thức. Những tiếng kêu loảng xoảng, khô khốc trên nền xi măng. 

Trút giận. 
Phá phách. 
Buông xuôi…

Mặc dù, kết quả được đánh giá chung nhưng những đội thực hiện xong trước cũng chẳng có thái độ khá hơn. Ung dung, tự tại với cảm giác ‘không phải việc của mình’. Phải chăng, một chút hãnh tiến cá nhân đã đè bẹp thiện chí giúp đỡ đồng nghiệp trong tình huống này?

ĐỨNG DẬY VÀ TỰ TIN BƯỚC TIẾP

Rất may, cảm giác đó đã tan biến ngay khi cả đội MH đứng trên những mảnh ván chênh vênh còn sót lại trong tình huống giả định là con tàu bị lật chìm giữa biển với hàng chục nghìn tấn hóa chất độc đổ ra. Chỉ một chút sơ sểnh, tính mạng của bạn sẽ được định đoạt.

Sự bình tĩnh, khéo léo, tinh thần quả cảm, đoàn kết, sáng tạo, tài tổ chức, trí quyết đoán, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân đã giúp cho toàn đội về đich trước thời gian trong tình huống nguy nan này.

Đây cũng là bài tập khép lại trong chương trình đào tạo tập huấn đặc biệt dành cho những thành viên MH ngày hôm ấy.

Phải chăng, trong những tình huống hiểm nguy nhất (với doanh nghiệp), những phẩm chất cao đẹp, đáng quý đó (của người lãnh đạo) mới bộc lộ?

Bạn thử nghĩ xem, nếu như không được thực hành qua một loạt tình huống trước đó, liệu chúng tôi có thể vượt qua được thử thách cuối cùng này? 
Nếu như, Che Chơn không dạn dày với kinh nghiệm ‘đi phượt’ của mình, liệu bạn ấy có đảm trách được vị trí đội trưởng trước những tình huống bất ngờ, hiểm nguy?

Chiến thắng cuối cùng, có lẽ là dành cho BẠN bởi chính bạn là người đã quyết định tham gia ‘cuộc chơi’ này.

Trên đường trở về Hà Nội, mỗi người chúng tôi có một tâm trạng khác hẳn lúc đi. Nhưng tất cả đều có chung một suy nghĩ: MH sẽ không chỉ đến nơi đây một lần !

P.S: Một bí mật về trò chơi cuối cùng của ngày hôm ấy đã không được tiết lộ trong bài viết này. 
Khi đã thành công, nhưng vẫn còn một chút tham lam và thiếu tính toán, theo bạn, kết quả sẽ như thế nào? 
‘Bật mí’ đi nhé, các bạn MH tham gia khóa huấn luyện này !

Luật sư: Nguyễn Tiến Hoàng

Bình luận từ Facebook

Phản hồi

Tin tức khác

Thư Viện Hình Ảnh
Hỗ trợ trực tuyến
IOGT
Lượt truy cập
  • Hôm nay 68
  • Tổng lượt truy cập 137,061
IOGT Vietnam
English Summer Camp - IOGT Vietnam